Administrator Tháng Một 19, 2015 Không có phản hồi

Động thái bãi bỏ mức trần của đồng nội tệ so với euro của Thụy Sĩ tuần trước nhắc nhở chúng ta rằng thiệt hại có thể xảy đến bất ngờ do ảnh hưởng từ chiến tranh tiền tệ giữa các ngân hàng trung ương. Khi thị trường vừa hấp thụ dần thông tin gây shock tuần trước, mọi sự tập trung giờ đây đang chuyển sang các khó khăn khác trên bản đồ tiền tệ toàn cầu.

Cụ thể ở đây là Trung Quốc, giống như Thụy Sĩ, quốc gia này đã thực hiện chế độ neo tỉ giá và đang ngày càng gặp nhiều vất vả trong việc duy trì chính sách này.

Do chế độ neo tỉ giá hối đoái với đồng USD đã được thực hiện từ lâu, khiến giá đồng nhân dân tệ ngày càng cao hơn so với tất cả các loại tiền tệ chủ chốt. Nước xuất khẩu lớn nhất thế giới này đã phải chống chọi với việc dồng Yen giảm kể từ sự ra đời của Abenomics và gói nới lỏng định lượng đi kèm trong vòng 2 năm qua.

Tại một mặt trận khác, Ngân hàng Trung ương châu Âu (ECB) có vẻ đã sẵn sàng bật đèn xanh cho việc thực hiện gói QE vào tuần tới. Động thái của Thụy Sĩ cũng đồng nghĩa với việc Ngân hàng Quốc gia Thụy Sỹ (SNB) ngừng mua lượng euro cần thiết để duy trì việc neo tỉ giá của nước này, và điều này cũng có nghĩa là đồng euro sẽ tiếp tục rớt giá.

Nền kinh tế Trung Quốc hoàn toàn không muốn đồng nội tệ của họ mạnh lên thêm nữa. Cuối tuần này, tổng sản phẩm quốc nội năm 2014 dự kiến sẽ cho thấy tốc độ tăng trưởng chậm nhất trong vòng 24 năm qua, Trung Quốc có khả năng không đạt được mục tiêu tăng trưởng hàng năm của chính phủ 7,5%. Số liệu này sẽ được đưa ra, tại thời điểm mà nền kinh tế Trung Quốc đang phải đối mặt với nguy cơ giảm phát và một xu hướng mới: vốn nước ngoài chảy khỏi Trung Quốc.

Cú shock tiền tệ trong tuần trước sẽ gây ảnh hưởng xấu đến tăng trưởng, do Trung Quốc sẽ gặp nhiều khó khăn hơn trong việc bán hàng xuất khẩu trên khắp châu Âu, thị trường lớn thứ hai của Trung Quốc sau Mỹ.

Một mối nguy hiểm khác lờ mờ hiện ra là một đồng tiền mạnh đang làm tăng nguy cơ giảm phát. Giá sản xuất đã giảm gần 3 năm nay, và giá dầu thô giảm là các nhân tố làm tăng xu hướng giảm lạm phát. Thị trường bất động sản cho thấy vẫn có khả năng giá còn có thể xuống thấp hơn nữa. Theo số liệu của chính phủ Trung Quốc mới phát hành cuối tuần qua, giá nhà mới ở các thành phố lớn đã giảm 4,3% trong tháng 12 so với một năm trước đó.

Khó khăn đối với Bắc Kinh là những biến động bên ngoài nằm ngoài tầm kiểm soát của họ. Nếu euro giảm, kích hoạt một đợt giảm giá tiền tệ để cạnh tranh trên toàn cầu, điều này dấy lên câu hỏi “Liệu Trung Quốc có thể chịu đựng nhân dân tệ tăng giá thêm bao nhiêu nữa?”

Trong khi các hành động chính sách của cả Thụy Sĩ và các ngân hàng trung ương châu Âu tuần qua có vẻ khác khác nhau, tuy vậy, chúng vẫn có chung một đặc điểm: “Cả hai đều hành động với sự miễn cưỡng và chỉ khi cơn đau đã trở nên quá giới hạn chịu đựng của họ.”

Lý do giảm phát trở thành kẻ thù số 1 của các ngân hàng trung ương do lo ngại việc cho vay sẽ trở nên khó khăn hơn và có thể làm ngừng tăng trưởng cũng như ảnh hưởng tới vấn đề việc làm khi người tiêu dùng dừng mua bán và đầu tư.

Nợ của Trung Quốc chắc chắn đang ở mức mà nguy cơ giảm phát là hết sức lo ngại. Tổng mức nợ hiện nay được đánh giá là vượt quá 250% của GDP. Tăng trưởng tín dụng ngân hàng thấp hơn dự kiến trong tháng cũng cho thấy nhu cầu của người dân đang yếu đi.

Các dòng vốn cũng đang thu hút nhiều sự quan tâm khi các nhà đầu tư đang rút vốn về do nhận định đồng nhân dân tệ không thể tiếp tục tăng giá. Trong quý vừa qua, xuất hiện những dấu hiệu của tiền nóng chảy khỏi Trung Quốc và dự trữ ngoại tệ bị đảo ngược. Dữ liệu quý IV năm 2014 cho thấy dự trữ ngoại hối của Trung Quốc đã giảm 48 tỉ đô la Mỹ xuống còn 3,84 nghìn tỉ đô la.Theo Bank of America, điều này có thể phản ánh cả một hiệu ứng định giá của thị trường ngoại hối và sự thất thoát vốn do đồng euro và yen lần lượt mất giá 4,2% và 9,3% so với đồng USD trong thời gian này.

Bank of America cho biết, trong quý IV số tiền rút khỏi thị trường Trung Quốc đã tăng từ 68 tỉ đô la Mỹ lên 120 tỷ USD. Trong khi đó, đã có dấu hiệu thanh khoản giảm. Số liệu mới nhất cho thấy cung tiền của Trung Quốc trong tháng 12 giảm, với mức tăng trưởng M2 giảm từ 12,3 % một tháng trước đó xuống còn 12,2% . Bank of America lưu ý rằng M0 – thước đo hẹp nhất của thanh khoản – đã phát triển rất chậm do sự sụt giảm trong việc mua ngoại tệ của Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc (PBOC).

Sự kết hợp của các luồng tiền thoát khỏi thị trường và thanh khoản thấp cho thấy những thách thức của PBOC phải đối mặt. Nếu tốc độ rút vốn cao, Trung Quốc sẽ cần phải sử dụng thêm nhiều dự trữ ngoại hối để duy trì neo tỉ giá. Điều này sẽ làm giảm tính thanh khoản, trừ khi PBOC tìm được các biện pháp nới lỏng mới, trong số đó, yêu cầu dự trữ ngân hàng thấp hơn đang là biện pháp được chờ đợi trong năm nay.

Mối nguy hiểm đang rình rập ở đây là khả năng mất niềm tin vào nhân dân tệ, trong trường hợp này, trong trường hợp này, nguồn thanh khoản mới có thể lại là tác nhân tạo điều kiện cho vốn tiếp tục chảy ra khỏi Trung Quốc. Một kịch bản như vậy nhiều khả năng sẽ khiến quốc gia này theo chân Thụy Sĩ và thực hiện nới lỏng tiền tệ.

Theo: Tạ Quân tổng hợp.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *