Administrator Tháng Một 22, 2015 Không có phản hồi
  • Chính sách tiền tệ liên quan đến lượng cung tiền trong nền kinh tế và giá của tiền (mức lãi suất).
  • Thường có một sự đánh đổi giữa tăng trưởng và lạm phát: tăng trưởng tiền nhanh hơn hay lãi suất thấp hơn có thể làm cho tốc độ tăng trưởng nhanh hơn nhưng cũng khiến lạm phát cao hơn.
  • Những người quan tâm hơn đến sự tăng trưởng và ít quan tâm đến lạm phát được ví như chim bồ câu, trong khi những người coi vấn đề giữ lạm phát thấp là mối quan tâm hàng đầu được ví như chim diều hâu.

Khi nói về thị trường chứng khoán hoặc các loại tài sản khác, người ta chia thành 2 phe: phe bò tótphe gấu. Người theo phe bò tót dự kiến ​​giá của tài sản đi lên, người theo phe gấu dự kiến ​​giá đi xuống.

Chính sách tiền tệ là một phần của chính sách kinh tế liên quan đến việc cung tiền và tín dụng cho nền kinh tế và giá của tiền (= lãi suất). Khi nói đến chính sách tiền tệ, người ta chia thành 2 phe: bồ câudiều hâu. Theo truyền thống, chim bồ câu là biểu tượng của hòa bình, trong khi diều hâu là biểu tượng của chiến tranh. Người theo phe bồ câu quan tâm đến tăng trưởng kinh tế và việc làm đồng thời ủng hộ một chính sách tiền tệ với lãi suất càng thấp càng tốt và một chính sách tín dụng tương đối dễ dàng. Những người theo phe diều hâu tập trung hơn vào nguy cơ lạm phát và ủng hộ một chính sách tiền tệ thắt chặt hơn với lãi suất cao và chính sách tín dụng chặt chẽ hơn. Hiện nay, phe bồ câu đang muốn duy trì các gói nới lỏng định lượng trong thời gian dài, trong khi phe diều hâu lại lo ngại rằng nó có thể gây ra lạm phát và do đó, họ muốn sớm kết thúc chương trình nới lỏng tiền tệ. Quan điểm của phe bồ câu ảnh hưởng không tốt đến giá USD (cung đôla càng nhiều = giá đô la càng thấp ), quan điểm phe diều hâu khiến USD mạnh hơn (lãi suất cao hơn, ít cung đô la hơn = đô la mạnh lên).

Đối với tất cả các ngân hàng trung ương, quan điểm của 2 phe bồ câudiều hâu đóng vai trò cực kì quan trọng. Trong Hội đồng quản trị ECB, các quốc gia Nam Âu muốn có một chính sách tiền tệ nới lỏng để hỗ trợ sự tăng trưởng trong giai đoạn khó khăn trong khi các quốc gia Bắc Âu đang lo ngại rằng chính sách tiền tệ nới lỏng sẽ loại bỏ áp lực cải cách nền kinh tế của nhiều quốc gia. Ngân hàng Bundesbank Đức chỉ quan tâm tới vấn đề lạm phát, vì kinh nghiệm thảm hại của đất nước trong những năm 1920 với lạm phát phi mã tại Weimar (vào đầu năm 1920 khoảng 7 mark = 1 USD; 1921 là 60 mark; vào tháng 11 năm 1923 là 4,2 nghìn tỷ mark. Kinh nghiệm này đã làm nước Đức “dị ứng” với lạm phát.)

Fed trở nên lập dị trong giới các ngân hàng trung ương khi có đến 2 nhiệm vụ: pháp luật yêu cầu Fed phải “thúc đẩy hiệu quả tối đa hóa mục tiêu việc làm và giữ giá cả ổn định. “Hầu hết các ngân hàng trung ương chỉ phải lo lắng về vấn đề lạm phát (đơn cử như nhiệm vụ của ECB là “duy trì ổn định giá cả khu vực châu Âu.”) Các thành viên của Ủy ban thị trường mở (FOMC) phân chia các luồng quan điểm tùy thuộc vào vấn đề quan điểm đó đặt nặng: giữ tỉ lệ có việc làm ở mức cao (phe bồ câu) hay giữ giá cả ổn định (phe diều hâu).

Trong một thời gian dài không có sự đánh đổi giữa việc làm và lạm phát: các quốc gia có lạm phát cao thường không có tỷ lệ thất nghiệp thấp hơn so với các quốc gia lạm phát thấp. Thực tế hoàn toàn ngược lại: lạm phát tăng cao gây khó khăn cho việc lập kế hoạch của các công ty và ngân sách, do đó gây ức chế sự tăng trưởng. Tuy nhiên, trong ngắn hạn và giới hạn nhất định, mối quan hệ này đôi khi bị phá vỡ (xem đồ thị). Ví dụ, lạm phát giảm từ 2% xuống còn 1% khả năng tỷ lệ thất nghiệp sẽ tăng, nhưng nếu để lạm phát tăng lên mức 15% sẽ không thể khiến tỷ lệ thất nghiệp giảm vĩnh viễn được.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *